Đỗ Xuân Thạnh_Skyskysky :

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

Lưu Quang Vũ trong mắt con riêng của Xuân Quỳnh: Dễ tính, thảo tính và rất ngầu

Lưu Quang Vũ ở Matxcơva năm 1985
Lưu Quang Vũ trong mắt con riêng của Xuân Quỳnh: Dễ tính, thảo tính và rất ngầu


Điều ở Lưu Quang Vũ khiến ông Lưu Tuấn Anh - con riêng của nữ sĩ Xuân Quỳnh, yêu mến nhất là ông có tư tưởng tự do, rất hiền, dễ tính, thảo tính và cũng rất ngầu.

Ông Lưu Tuấn Anh vừa có buổi giao lưu với bạn đọc, giới thiệu cuốn sách ghi lại hồi ức của ông về mẹ Xuân Quỳnh, dượng Lưu Quang Vũ và gia đình có tên Những ô cửa gió lộng (Nhà xuất bản Kim Đồng), nhân dịp tưởng niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ (29-8-1988 - 29-8-2026).

Dịp này, ông Lưu Tuấn Anh chia sẻ với Tuổi Trẻ những ấn tượng của ông về dượng Vũ (Lưu Quang Vũ).

Dượng Lưu Quang Vũ thảo tính và giàu tình yêu thương
Ông Tuấn Anh kể, điều ở Lưu Quang Vũ khiến Lưu Tuấn Anh yêu mến nhất là ông có tư tưởng tự do đi trước thời đại, và tâm hồn rộng mở, tài năng lớn.

Nhưng trước hết, cậu thiếu niên Lưu Tuấn Anh ngang ngạnh ngày ấy có thể gần gũi với dượng của mình, coi như bố, đó là vì anh đã được chứng kiến Lưu Quang Vũ rất lành tính, dễ tính, thảo tính thế nào.


Gia đình Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh (hàng đứng) và ba con chung, riêng (hàng ngồi): Lưu Tuấn Anh (bìa trái), Lưu Vũ Quỳnh Thơ (giữa) và Lưu Minh Vũ (phải)

Giống như người vợ của mình, Lưu Quang Vũ hiếm khi mắng mỏ con cái và không bao giờ đánh con. Ông khao khát xây dựng tình yêu thương trong gia đình và ngoài xã hội. Ở khu tập thể văn nghệ sĩ 96 Phố Huế (Hà Nội), Lưu Quang Vũ không bao giờ tranh cãi với ai về bất cứ điều gì, và cũng đứng ngoài mọi cuộc tán gẫu. Ông chẳng mâu thuẫn cũng chẳng thân với ai trong số các cư dân trong khu nhà.

Điều đặc biệt là cả bố ông Lưu Tuấn Anh (nghệ sĩ Lưu Tuấn), Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh đều giống nhau ở chỗ giàu tình yêu thương vô điều kiện cho cả những đứa trẻ không phải con mình.

"Ông Vũ - bà Quỳnh và cả bố tôi nữa, là hiện thân của tình yêu. Bố tôi yêu Mí - con của mẹ tôi với Lưu Quang Vũ, bằng một tình yêu mà tôi chưa thấy trường hợp nào tương tự, như bạn tâm giao. Mẹ tôi thì chăm Kít, con của Lưu Quang Vũ và người vợ đầu Tố Uyên, như con của mình.

Lưu Quang Vũ cũng yêu quý tôi theo cách như vậy. Họ phải có rất nhiều tình yêu trong lòng mới làm được như thế. Bố, mẹ, dượng tôi đều có đặc tính ấy", ông Lưu Tuấn Anh nói với Tuổi Trẻ.

Ông kể, thời gian đầu đứa trẻ Lưu Tuấn Anh chưa thể quen với việc mẹ mình có một người chồng mới với những điều tiếng vây quanh. Nhưng sau khi mẹ sinh em Mí (Lưu Vũ Quỳnh Thơ), Tuấn Anh bắt đầu nhận thấy dượng Vũ là người dễ mến, tử tế với vợ con nên càng ngày càng gần gũi với dượng hơn.



Ông Lưu Tuấn Anh (giữa) cùng hai nghệ sĩ chơi lại bản nhạc mà trước đây ông cùng với bố (nghệ sĩ Lưu Tuấn) và em Mí (Lữu Vũ Quỳnh Thơ) thường hòa tấu ở nhà vì Mí rất thích bản nhạc này - Video: THIÊN ĐIỂU

Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh đều rất thảo tính nên nhiều nghệ sĩ thích tới nhà cặp vợ chồng này chơi. Ngoài khách ngành sân khấu, văn chương, còn có cả những họa sĩ như Bùi Xuân Phái rất thường ghé nhà nói chuyện hội họa với Lưu Quang Vũ và nghe Xuân Quỳnh đọc thơ.

Ông Lưu Tuấn Anh còn nhớ Lưu Quang Vũ rất rộng rãi và thích chiều vợ con, bất kể ông có nhiều tiền hay ít tiền. Từ những ngày còn nghèo khó, khi có được một khoản nhận bút nhỏ thôi là Lưu Quang Vũ kéo cả nhà đi ăn phở và khoái trá ngắm vợ con vui.

Thấy các con thèm được đi chơi mà không có điều kiện đi xa, ông cùng Xuân Quỳnh đạp xe đèo cả ba đứa con chung, riêng đến cảng Phà Đen (nay là cảng Hà Nội) để các con được ngồi chơi bên sông Hồng, vừa ngắm tàu bè qua lại, vừa ăn bánh mì mang theo.

Khi có tiền nhờ những kịch bản sân khấu đắt như tôm tươi, Lưu Quang Vũ chi tiêu rất mạnh tay cho gia đình. Ông Lưu Tuấn Anh còn nhớ có lần ông dẫn cả nhà tới một nhà hàng gần khu phố cổ ăn bít tết bò.


Thời đó phần lớn các gia đình cơm không đủ ăn thì được đi ăn phở đã là diễm phúc, vào nhà hàng kiểu Tây ăn bít tết thì quá xa xỉ. Và lần đầu tiên ông Lưu Tuấn Anh được ăn bít tết tại một nhà hàng chính là nhờ dượng Vũ.

Lưu Quang Vũ cũng để ý sắm những đồ cần thiết cho cả ba con để không đứa nào bị thiệt và phải so bì với nhau. Tuy không sống cùng nhà với dượng Vũ (Lưu Tuấn Anh ở với bố trên tầng 4, còn nhà gia đình mẹ Xuân Quỳnh ở tầng 3), nhưng Lưu Tuấn Anh vẫn được dượng mua cho cái này cái nọ như các em.


Ông Lưu Tuấn Anh (trái) cùng Lưu Minh Vũ (phải) trò chuyện với độc giả về gia đình đặc biệt của họ hôm 29-8 tại Hà Nội - Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Một Lưu Quang Vũ rất ngầu và vụng về việc nhà

Khi có tiền, Lưu Quang Vũ cũng thích mua sắm áo quần mặc theo sở thích tự do của mình.

Ông Lưu Tuấn Anh kể, thành công đến từ việc viết kịch bản đã khiến Lưu Quang Vũ thay đổi nhiều về hình ảnh, từ một người dè dặt và khép mình, nhanh chóng trở thành một người đầy tự tin, vui vẻ, quảng giao.

Cách ăn mặc của ông cũng đổi khác hoàn toàn. Bộ quần áo bộ đội bạc màu trước đây được thay bằng quần bò ống loe và áo phông thời thượng. Tuy vẫn đi guốc mộc ở nhà nhưng Lưu Quang Vũ sắm thêm đôi sục có mũi kín để đi làm nên "trông ông rất ngầu".

Cách ăn mặc đó chiếu theo góc nhìn của người đương thời bị coi là kiểu ăn chơi lố lăng, nhưng nhà thơ không bận lòng.


Cuốn sách Những ô cửa gió lộng của Lưu Tuấn Anh - Ảnh: THIÊN ĐIỂU
Lưu Tuấn Anh cho biết Lưu Quang Vũ rất vụng về làm việc nhà. Khi chuyển sang viết kịch, công việc triền miên nên ông ít khi làm việc nhà. Tuy nhiên, Lưu Quang Vũ vẫn dành thời gian giúp vợ làm một số việc, trong đó thường xuyên nhất là việc xách nước từ tầng 1 lên nhà.

Ông Lưu Tuấn Anh có nhiều dịp quan sát dượng Vũ đi lấy nước. Những lúc đứng đợi hứng nước, ông có cái vẻ mơ màng, người ở đây nhưng hồn ở đâu đó.

Tuy hay trầm ngâm nhưng ông cũng giống Xuân Quỳnh, có khiếu hài hước, hay làm cho người khác cười.


Tiếc vì chưa đổi cách gọi chú Vũ là bố Vũ
Trong cuốn sách Những ô cửa gió lộng (giải B Giải thưởng Sách quốc gia lần thứ VIII năm 2025), Lưu Tuấn Anh dành nhiều trang cho dượng Lưu Quang Vũ, để khắc họa chân dung một nhà viết kịch tài năng nhưng yêu thơ đắm đuối và một con người có trái tim nhân ái, rộng mở.

Ông Tuấn Anh cũng nói về điều khiến ông nuối tiếc nhất là đã chưa kịp đổi cách gọi từ "chú Vũ" sang "bố Vũ" khi Lưu Quang Vũ còn sống, như Lưu Minh Vũ gọi mẹ anh là "má Quỳnh".



Nguồn: Lưu Quang Vũ trong mắt con riêng của Xuân Quỳnh: Dễ tính, thảo tính và rất ngầu



Đạo diễn Đào Trọng Khánh: Lưu Quang Vũ là một người may mắn Tuổi Trẻ trò chuyện với NSND - đạo diễn Đào Trọng Khánh, người bạn thân đã đi vào bài thơ 'Đêm đông chí uống rượu với bác Lâm và bác Khánh nói về những cuộc chia tay thời loạn'. Ngày 29-8 năm nay là tròn 35 năm ngày mất của Lưu Quang Vũ.


Nhà thơ - nhà viết kịch Lưu Quang Vũ
Ở tuổi ngoài 80 với sức khỏe đã hạn chế, chỉ còn quanh quẩn trong nhà và ngoài viện với vợ, ông ĐÀO TRỌNG KHÁNH nói về người bạn tài hoa mà ông yêu quý.

Thương quý bạn, trọng tài bạn lắm, nhưng càng thương càng trọng, Đào Trọng Khánh muốn đặt bạn ở đúng vị trí một người tài, người tốt có thật chứ không phải một huyền thoại như nhiều người đã dựng, khoác lên Lưu Quang Vũ.

Vũ tốt lắm

- Lưu Quang Vũ là cả một thời tuổi trẻ của tôi. Tôi làm điện ảnh nên hay gặp những người nổi tiếng. Nhưng hồi ấy Vũ không nổi tiếng. Đến giờ tôi cũng không hiểu vì sao chúng tôi chơi thân với nhau vì tính tình mỗi người mỗi khác.

Có lẽ là những gã làm thơ tìm thấy nhau, chúng tôi chưa ai nghĩ tới một thứ gì khác. Hồi đó tôi tưởng tôi đi làm thơ, nhưng rồi bỏ thơ quay sang làm phim tài liệu. Vũ thì viết kịch, vì mưu sinh.

* Sao ngày đó ông lại bỏ thơ? Vì "thơ hay đời loạn chẳng ai dùng"?

- Tôi làm thơ chỉ để anh em đọc chơi với nhau, không ghi chép, không xuất bản gì. Vũ thì chịu khó lưu trữ, xuất bản, do bố Vũ là nhà thơ - nhà viết kịch Lưu Quang Thuận. Ngày ấy chúng tôi gặp nhau, uống rượu là đọc thơ. Vũ đọc thơ rất nhiều cho bạn bè nghe, tôi thì chỉ thỉnh thoảng.

Rồi một ngày tôi ít làm thơ, tập trung làm phim. Quyết định đến một cách tự nhiên. Chuyện sao tôi bỏ thơ thì cũng như chuyện của Vũ đối với người tình của mình.

Vũ yêu hết cô này cô khác nhưng ai cũng tưởng Vũ thật thà, khiến tôi cũng không hiểu vì sao bạn mình lại thế.

* Nhiều người biết Lưu Quang Vũ đa tài đa tình, còn ông Khánh lại dành cho vợ tình yêu duy nhất?

- Tính tình Vũ thế, nhưng nó tốt lắm. Tôi từng kể với vợ tôi có lần thấy Vũ lên sân thượng nhà 96 phố Huế khóc vì tình. Trong tình yêu của Vũ có nét trẻ con, yêu ai cũng rất thật dù yêu vài cô cùng lúc.

Nghĩ cũng thú vị. Vì thế người ta không cảm thấy giận Vũ vì chuyện yêu đương, dù người ta không hiểu vì sao Vũ lại thế. Những cô người yêu của Vũ gặp tôi là than thở, tôi cũng không biết nói thế nào.

Con người ta sinh ra mỗi người có một cái tật thì có lẽ tật của Lưu Quang Vũ là như vậy, mà người ta gọi là duyên số. Tôi thì may mắn vì vợ chồng tôi yêu thương nhau, bà ấy là người phụ nữ lương thiện.

* Ông vừa nói Lưu Quang Vũ là người tốt lắm?

- Người ta cứ tưởng dễ phân biệt người tốt người xấu nhưng không dễ chút nào. Vũ có thể yêu 2-3 người một lúc nhưng ai cũng thấy tình yêu cho mình rất thật, vì đúng là Vũ yêu họ chân thật. Nên người nào đã vướng vào cuộc tình với Vũ thì rất ít người bỏ được.

Vũ viết kịch cũng bình thường
Đạo diễn Đào Trọng Khánh - Ảnh: VŨ DŨNG
* Vì sao ông nghĩ thơ mới là tài năng lớn của Lưu Quang Vũ, không phải kịch? - Nhiều người cứ nghĩ Vũ viết kịch giỏi. Không, Vũ viết kịch cũng bình thường.

Nhưng kịch của Vũ đã gây tiếng vang lớn vì một lý do quan trọng là thời điểm. Lúc đó xã hội bắt đầu đổi mới.

Bao năm những tiếng nói thẳng thắn và mạnh mẽ của trí thức nói lên tiếng nói của nhân dân không được nói ra thì tới lúc đó lại nói được, đất nước cần những tiếng nói mạnh mẽ, trực diện như Vũ nói trong kịch.

Trước Vũ, kịch của Xuân Trình cũng thẳng thắn, mạnh mẽ như vậy, nhưng vì thời điểm chưa "chín muồi" chăng mà những vở kịch của đàn anh không thành công như Lưu Quang Vũ sau đó.

Vũ lại viết ồ ạt trong khoảng thời gian ngắn. Có một điều lạ là sau cái chết của bố - nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Thuận - thì Vũ bắt đầu viết kịch ồ ạt, như thể bố đã truyền lại cho Vũ năng lực viết kịch kỳ diệu.

Chỉ chừng 7 năm, từ 1981 đến 1988, Vũ viết trên 50 vở kịch, diễn khắp cả nước, gây chấn động cho hàng chục vạn khán giả.

Trong đó nhiều vở còn tiếp tục sống với khán giả tới ngày nay như Hồn Trương Ba da hàng thịt, Tôi và chúng ta, Lời nói dối cuối cùng, Chết cho điều chưa có, Điều không thể mất, Bệnh sĩ...

Nói chung thành công của Vũ với kịch do nhiều yếu tố hợp lại, trong đó có yếu tố "gặp thời", chứ tôi không coi đó là tài năng thực sự của Vũ đâu. Kịch nói cho cùng vẫn không phải là sở trường của Lưu Quang Vũ.

Thơ vẫn là thứ giá trị. Vũ khi bắt đầu vào kịch vẫn còn cố gắng làm thêm thơ, nhưng rồi không thể. Đôi lần nói chuyện thân tình, Vũ có bảo với tôi rằng thơ ca mới là thứ quý nhất, lớn nhất với Vũ.


Lưu Quang Vũ ở Lạng Sơn
* Hình như cuối đời Lưu Quang Vũ có dự định quay lại làm thơ?

- Những người từng bỏ thơ đi làm cái khác sẽ luôn có cảm giác mắc nợ thơ, mắc nợ chính mình và muốn một ngày được trả món nợ ấy. Nhưng họ đều nhầm. Vũ khi đã mắc vào chuyện viết kịch thì chỉ còn viết được kịch thôi. Phải hoàn toàn trong sáng với thơ mới viết được.

* Nó có giống trường hợp của ông, làm phim tài liệu và rồi không làm thơ được nữa?

- Không. Tôi chủ động không làm thơ nữa. Tự nhiên quyết định đó đến thôi.

* Nhưng Lưu Quang Vũ rất thích thơ của ông?

- Đúng. Hồi đó tôi coi việc làm thơ vui vui nhưng có ý nghĩa thiêng liêng của nó. Thích thì mình làm, bạn bè đọc cho vui với nhau, đọc rồi quên, chứ tôi không có ý thức lưu giữ thơ cẩn thận như Vũ.

Lưu Quang Vũ may mắn
* Ông có bao giờ hỏi bạn mình vì sao lại viết "Thơ Khánh buồn như lòng đất nước"?

- Hồi đó tâm trạng của tất cả chúng tôi đều không vui. Đất nước chiến tranh, đói nghèo. Tôi không bao giờ hỏi bạn vì sao lại viết câu thơ ấy.

Vũ thích viết về thơ tôi như vậy thì đó là quyền của Vũ. Và chính tôi cũng thích câu thơ ấy mà không bận tâm hỏi vì sao.


Lưu Quang Vũ năm 1963 - Ảnh: Gia đình cung cấp
* Theo ông, những bài thơ hay nhất của Lưu Quang Vũ là những bài thơ mang cảm hứng về đất nước, dân tộc, về nhân dân, đúng không?

- Có lẽ đó là đánh giá chung của nhiều người bây giờ khi đọc lại thơ Vũ. Nhưng thơ Vũ hay ở nhiều khía cạnh khác, cả những khía cạnh mà người ta quên. Vũ, theo tôi, có nhiều bài thơ hay, câu thơ hay nhưng không nổi tiếng, không được số đông yêu thích.

Những tuyên ngôn không hợp với Vũ. Với tôi, Vũ hay nhất là những đoạn thơ tình cảm. Một số bài thơ của Vũ đậm chất tuyên ngôn, giống như kịch, và một số người thích, nhưng tôi thì không.

* Ông đánh giá thế nào về tài năng thơ của Lưu Quang Vũ?

- Vũ may mắn vì thơ còn được một số người đọc và thích, để biết là Vũ còn có thơ chứ không phải chỉ có kịch. Rõ ràng số của Vũ là được người ta nhớ đến thơ của mình. Nếu không, thơ Vũ cũng giống như thơ của đại đa số tài năng cùng thời khác, người ta đọc rồi quên đi.

Không phủ nhận Vũ là một tiếng thơ hay trong thời đại của mình, nhưng bên cạnh Vũ còn có một số người cũng làm thơ hay khác. Vũ may mắn hơn là được người ta nhớ đến.


Gia đình Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh năm 1987 - Ảnh: Gia đình cung cấp
* Có lẽ người ta có xu hướng yêu và tôn vinh Lưu Quang Vũ nhiều hơn chính tài năng của ông bởi cái chết đột ngột và quá bi thảm của cả gia đình giữa lúc nhà thơ - nhà viết kịch ấy đang ở độ chín nhất của tài năng?

- Có thể. Điều này đúng đấy.

* Hồi ấy và thậm chí cả bây giờ một số người vẫn nhất quyết muốn tin rằng cái chết của gia đình Lưu Quang Vũ chẳng thể là vì tai nạn mà phải là một âm mưu nào đó, nhưng sự thực đó chỉ là một sắp đặt rất oan nghiệt của số phận?

- Đúng vậy. Hoàn toàn là sự sắp đặt của số phận. Số phận đưa dồn đến bước như thế. Nhưng hồi ấy người ta đưa ra rất nhiều suy đoán lung tung về cái chết của Lưu Quang Vũ và gia đình.



Đạo diễn Đào Trọng Khánh sinh năm 1940 tại Hải Phòng. Ông làm đạo diễn tại Hãng phim Tài liệu và Khoa học trung ương, nổi tiếng với các bộ phim về đề tài lãnh tụ. Ông được trao Giải thưởng Nhà nước năm 2007.

Là một người tài hoa và hào sảng, Đào Trọng Khánh được rất nhiều thế hệ bạn bè văn nghệ sĩ yêu quý.

Ông đã xuất bản hai tập truyện ký có xen chút ít bài thơ còn tìm lại được có tên Đất và người nhờ vào tấm lòng của một người bạn vong niên rất yêu quý ông không ngại bỏ công biên soạn từ đống tài liệu giấy cũ - họa sĩ Lê Thiết Cương.



Nguồn: Đạo diễn Đào Trọng Khánh: Lưu Quang Vũ là một người may mắn



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Những người bạn

 
Support : Creating Website | SkyskyskyTemplate | DoThanh Template
Proudly powered by Blogger
Copyright © 2011. Đỗ Vĩnh Trung - All Rights Reserved
Template Design by Creating Website Published by SkyDoThanh Template