
Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm lần thứ nhất
Chuyên án Thanh Nga - Chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Phát súng oan nghiệt trong đêm (Phần cuối)- hết
Chuyên án Thanh Nga - chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Tướng cướp hận tình
Lực lượng trinh sát được tăng cường về nơi vợ chồng Trần Đức Thuận - Nguyễn Thị Ái My nương náu trước khi bị bắt để mở rộng điều tra. Đi sâu vào quần chúng, các chiến sĩ hình sự được nhiều người cung cấp nguồn tin quan trọng: sau Noel 1977, vợ chồng Thuận có đưa về một bé trai chừng bốn, năm tuổi, mặt mũi khôi ngô, nói năng, phong thái ra dáng con nhà khá giả; em gái Ái My tên Nguyễn Thị Mỹ Phượng giải thích với bạn bè đó là con của em chồng Ái My...
Ngộ nhận
Qua tết Mậu Ngọ 1978, vợ chồng Thuận móc nối với một tổ chức đưa người vượt biên trái phép, định trốn ra nước ngoài hòng tránh né sự trừng phạt của pháp luật, không ngờ bị đám ma cô lừa gạt mất 20 lượng vàng!
Đứa nhỏ kia liệu có phải Tô Rô? Số vàng này là của gia đình nghệ sĩ Kim Cương đã đem chuộc con? Phải chăng bị ăn chặn mất khoản vàng chi phí xuất ngoại mà bọn Thuận rắp tâm bắt cóc cháu Cúc Cu để bù đắp, tính chuyện vượt biên tiếp? Những câu hỏi chưa có lời đáp nhưng Trung tá Trịnh Thanh Thiệp và các cộng sự không khỏi mừng thầm, cơ hồ đã sờ tới gáy hung thủ.
Bé Tô Rô cùng 5 người bạn được chở đi Hóc Môn, bố trí ngồi chơi trong sân nhà bà Hiệp Thành. Các nhân chứng đều chỉ vào Tô Rô và khẳng định đây chính là đứa trẻ vợ chồng My - Thuận đã đưa về sau lễ Noel 1977. Riêng bà Hiệp Thành cứ ôm riết lấy Tô Rô mà xoa đầu, giọng nghẹn ngào: "Thằng nhỏ đây mà, nó vẫn còn đây mà!". Trước câu nói khó hiểu, các chiến sĩ công an gặng hỏi song bà chỉ lắc đầu: "Hỏi vợ chồng thằng Thuận ấy, tôi già rồi, chẳng biết gì!".

Nghệ sĩ Thanh Nga
Cuộc nhận dạng cho thấy Tô Rô từng ở đây. Nhưng thật lạ, bé có dấu hiệu không quen biết ai, thái độ dửng dưng trước mọi cảnh vật, con người, chứng tỏ chưa hề đặt chân tới chốn này. Cùng với cử chỉ, nỗi lòng của bà Hiệp Thành, nội vụ bỗng chốc trở nên bí hiểm.
Biết cái giá phải trả, Trần Đức Thuận khai báo khá thành khẩn, thừa nhận trước và sau giải phóng đã thực hiện cả trăm vụ cướp bóc, tước đoạt mạng sống 10 người, trong đó có một sĩ quan Công an quận 3, bắn bị thương gần 20 người, nhưng không tiến hành vụ bắt cóc nào.
- Vũ khí anh thường sử dụng thuộc loại súng nào, hiện nó đang ở đâu? - Trung tá Trịnh Thanh Thiệp đột ngột hỏi.
Thuận trả lời không cần suy nghĩ:
- Thưa ông, đó là khẩu P38, tôi đã vứt xuống rạch Thị Nghè rồi ạ!
Ảnh của các phiên bản súng ngắn hiệu P38 bắn đạn 9 ly được đặt lên bàn. Thuận chăm chú xem xét từng tấm rồi lắc đầu:
- Không phải những loại súng này, khẩu của tôi là P38 ru-lô kia.
Lúc Thuận coi hình, Trung tá Thiệp lặng lẽ quan sát, thấy gã không thay đổi sắc mặt khi cầm bức ảnh chụp loại súng P38 được xác định liên quan vụ án Thanh Nga.
- Anh hãy cho biết cậu bé anh mang về nhà dịp Noel 1977 là ai, quan hệ thế nào với gia đình? - Trung tá bất ngờ chuyển hướng thẩm vấn.
Trần Đức Thuận sa sầm nét mặt. Hắn cúi đầu hồi lâu rồi mới chậm rãi đáp:
- Dạ, thưa ông, đó là chuyện riêng của chúng tôi không thể nói ra được. Xin ông bỏ qua cho câu trả lời này...

Cảnh sát hình sự ra quân
Từ sâu thẳm trong tâm can tên giết người không gớm tay có điều gì bối rối. Thuận ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp bằng giọng chua chát:
- Thưa ông trung tá, tôi đã dám khai tổ chức đánh cướp cả trăm vụ, bắn chết và gây thương tích hàng chục nạn nhân, nay có nhận thêm một vụ bắt cóc trẻ em thì các ông cũng không thể tử hình tôi 2 lần được. Thế nên xin ông đừng bắt tôi phải trần tình về đứa bé. Nhục lắm!
Cũng như chồng, Nguyễn Thị Ái My nhận hết tội là đồng phạm tích cực trong băng cướp, nhưng nhất quyết không thổ lộ tung tích đứa trẻ. Các cán bộ chấp pháp luân phiên xét hỏi, vợ chồng tên tướng cướp vẫn khăng khăng "sống để dạ, chết mang theo" khi đề cập đến đứa bé...
Cay đắng sau đêm vũ trường
Mười ba đối tượng trong băng cướp Sòng Sơn đã bị bắt, riêng vợ chồng Lê Văn Giỏi - Trần Thị Ngọc Liên chưa sa lưới. Nhận định băng tội phạm này không dính líu tới vụ bắt cóc cháu Tô Rô và sát hại nghệ sĩ Thanh Nga, Phòng Cảnh sát hình sự vẫn hạ quyết tâm tầm nã nốt 2 kẻ trốn chạy, buộc chúng phải hội ngộ cùng đồng bọn. Cặp đôi Liên - Giỏi là ruột thịt với Trần Đức Thuận nên có thể giúp cơ quan điều tra làm rõ những ẩn khuất mà vợ chồng y còn giấu kín.
Sau một tuần săn lùng gian nan, trinh sát bắt được 3 mẹ con Ngọc Liên tại khu vực chợ Bàn Cờ, quận 3. Nhận hết tội lỗi, vai trò trong băng cướp nhưng cô ta lỳ lợm không chịu khai báo nơi tên Giỏi đang lẩn trốn. Những ngày trong trại giam, Liên thấy thân phận sao bọt bèo, cướp được nhiều tiền, vàng nhưng cứ phải tha con theo chồng sống chui nhủi hết chỗ nọ đến nơi kia. Được động viên, thuyết phục, Liên hiểu Giỏi có trốn cũng chẳng thoát và không tránh khỏi án tử, nếu lập công chuộc tội cô sẽ được khoan hồng, sớm trở về chăm sóc 2 con nhỏ. Ngán ngẩm quãng đường đã qua và lo sợ cho tương lai, người đàn bà một thời lầm lỡ quyết định giải pháp làm lại cuộc đời, cứu lấy các con.

Cảnh bắt giữ cháu Phương
Địa chỉ Lê Văn Giỏi ẩn nấp là nhà gã bạn tù tên Lực ở quận Gò Vấp. Hai trinh sát thiện chiến Võ Văn Chính, Đặng Ngọc Ẩn khẩn trương tìm về nơi này. Tới gần nhà Lực, Chính đứng ngoài cổng theo dõi, Ẩn ra Công an phường xác minh. Bỗng một chiếc Vespa chở 2 người đàn ông mặt mày bặm trợn từ nhà Lực chạy ra. "Khả năng có tên Giỏi...", Chính chỉ kịp nghĩ như vậy rồi rút súng, hô lớn:
- Dừng xe, chống cự tôi bắn!
Chiếc Vespa khựng lại. Chính nhanh nhẹn áp sát, đưa tay vuốt từ bụng qua lưng quần gã cầm lái, đụng phải nòng súng của tên ngồi sau vừa rút ra. "Đoàng", Chính vội siết cò. Tên kia ngã vật xuống, khẩu súng trên tay hắn văng ra xa. Nghe tiếng nổ chát chúa, Ẩn và các đồng nghiệp lập tức phóng về. Đúng như phán đoán của Chính, kẻ bị bắn hạ là Lê Văn Giỏi, còn người đi cùng tên Lực. Kiểm tra cốp xe Vespa, các chiến sĩ công an thu giữ 1 khẩu Colt 45 và 2 trái lựu đạn.
Băng cướp Sòng Sơn bị xóa sổ, nghi vấn chúng bắt cóc cháu Tô Rô được loại trừ khi Phòng Cảnh sát hình sự làm rõ đứa bé vợ chồng Trần Đức Thuận đưa về nhà mấy hôm rồi biến mất sau lễ Noel 1977. Thì ra, nỗi nhục của Thuận phải che đậy là chuyện gã bị cắm sừng! Vợ y - Nguyễn Thị Ái My trước đây vốn là ca-ve vũ trường Maxim, được Thuận bao bọc, cung phụng như bà hoàng từ tiền bạc cướp đoạt mà có. Thời gian chồng bị đày ra Côn Đảo, cô gái nhảy đã quen lối sống buông thả, hưởng lạc bèn ngả vào vòng tay gã tư sản mại bản người Hoa tên là A Tùng. Hậu quả của những cuộc truy hoan trác táng, đôi gian phu dâm phụ có với nhau một cậu con trai.
Năm 1976, Thuận được tha về, giận sôi máu khi hay tin vợ phản bội. Đánh hơi thấy khó có cửa sống trước cơn thịnh nộ của tên tướng cướp, A Tùng nhanh chân chuồn sang Hồng Kông, bỏ mặc mẹ con cô bồ trẻ đẹp chịu trận. Ái My đem con đi giấu, bị Thuận hành hạ dã man, ép phải mang về và tự tay vứt xuống sông Sài Gòn gã mới tha cho tội chết! Cùng đường, Ái My buộc phải giao đứa con riêng, chỉ xin cho con sống thêm mấy ngày, sau đó đứt ruột nhìn chồng chở bé đi thủ tiêu, nhổ bỏ cái "gai" đánh dấu những tháng năm lang chạ của vợ.
Khốn nỗi, cháu bé xấu số lại giống Tô Rô như đúc khiến các nhân chứng và cả người nhà Ái My ngộ nhận. Trong một cuộc hỏi cung sau này, đội trưởng trọng án Võ Tấn Thành có đưa Ái My coi tấm hình bé Tô Rô. Vừa đón lấy, cô ta đã run rẩy, thả vội xuống bàn rồi ôm mặt nức nở: "Tội nghiệp con trai... mẹ có tội... tha lỗi cho mẹ!". Nghe đến đấy, vị đại úy công an cũng xao lòng...
"Bóng ma" lộ diện
Cuộc điều tra chuyên án Thanh Nga theo hướng truy xét vụ bắt cóc tống tiền gia đình nghệ sĩ Kim Cương đến đây tạm khép lại. Bên bộ phận bảo vệ chính trị tình hình không có gì sáng sủa. Giữa lúc các lực lượng CATP vẫn đang lặng lẽ "mò kim đáy bể" thì một vụ bắt cóc khác lại xảy ra. Nạn nhân là cháu Nguyễn Phương, con trai bác sĩ Nguyễn Lã Hỷ, thường trú đường Nguyễn Minh Chiếu (nay là Nguyễn Trọng Tuyển), quận Phú Nhuận, làm việc tại Bệnh viện Chợ Rẫy.
Nơi diễn ra vụ bắt cóc là Trường phổ thông cấp 1 - 2 Tây Nhì trên đường Huỳnh Quang Tiên (nay là Đặng Văn Ngữ), quận Phú Nhuận. Khẩn trương tiếp xúc với các thầy cô giáo, học sinh và những người bán quà bánh trước cổng trường, cơ quan công an ghi nhận: lúc 13 giờ 30 ngày 06/02/1979, khi Phương vừa xách cặp vào sân trường thì 1 thanh niên chạy tới bảo "cháu ra ngoài cổng để chú gửi lá thư cho mẹ cháu". Tin lời, Phương bước theo, nhưng ra tới nơi anh ta lại nói: "chết cha, chú bỏ quên thư ở nhà rồi, để chú chở cháu về lấy". Phương không chịu đi, định quay vào lớp liền bị gã này bế thốc lên xe honda 67 của đồng bọn nổ máy chờ sẵn phóng đi mất dạng.
Hai hôm sau, bà Trịnh Thị Bạch Bích, vợ bác sĩ Lã Hỷ, đang rầu rĩ ở nhà thì nhận được cú điện thoại của một gã đàn ông:
- Thưa bà, chúng tôi hiện đang nắm giữ con bà!
- Ông có gì làm bằng chứng? - Bà Bích chưa vội tin, vặn lại.
Bên kia cúp máy. Bẵng đi mấy ngày, kẻ lạ mặt gọi điện hướng dẫn bà Bích tới cột đèn trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa lấy chiếc áo của cháu Phương mặc bữa bị bắt cóc. Áng chừng thời gian bà Bích đã mang được vật chứng về nhà, gã đàn ông gọi lại:
- Giờ thì bà tin con bà đang trong tay chúng tôi rồi chứ?
Vẫn còn nghi ngờ, bà Bích đề nghị:
- Tôi xin ông hãy hỏi cháu 2 điều, vết sẹo ở bàn chân trái cháu vì sao mà có và chồng của dì cháu ngoài Hà Nội tên gì. Sau đó ông trả lời đúng tôi mới chịu!
Kẻ giấu mặt cười khẩy:
- Quá đơn giản, chúng tôi sẽ đáp ứng ngay. Nhưng chúng tôi cũng có điều kiện là bà phải chuẩn bị 50 lượng vàng để chuộc con!
- Trời ơi, tôi làm sao có được số vàng lớn như vậy? - Bà Bích hốt hoảng.
Bằng giọng lạnh lùng, kẻ đối thoại buông lời hăm dọa:
- Đó là chuyện của bà! Con bà về sớm hay trễ, hoặc về mà không toàn vẹn tùy thuộc vào thái độ ứng xử của bà. Hãy nhớ, con bà không bao giờ trở về nếu bà báo công an đấy...
"Hung thủ bắt cóc cháu Tô Rô đã lộ diện", các sĩ quan hình sự nhận định bởi phương thức hành động, cung cách trao đổi, kiểu ra giá, uy hiếp của những kẻ bắt giữ cháu Phương trùng hợp với vụ án trước...
Chuyên án Thanh Nga - chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Giáp mặt "hùm xám"
Nhắm thẳng vào hai tên cướp đang rạp mình trên chiếc Honda 67, Đội phó Thịnh quyết định nổ súng, một viên trúng pô xe, viên kia găm vào lưng tên ngồi sau. Hắn nẩy người lên rồi một tay ôm chặt bụng gã cầm lái, tay còn lại móc lựu đạn thả xuống đất. Các xe trinh sát đang đuổi theo buộc phải dừng lại, mọi người cùng nằm rạp để tránh...
Tình huống bất ngờ
Mấy ngày sau, kẻ bắt cóc cháu Phương điện thoại cho bà Trịnh Thị Bạch Bích:
- Thưa bà, tôi là Hải Phong, người đang giữ cậu ấm nhà bà, xin trả lời 2 câu hỏi của bà, vết sẹo ở chân cháu do bỏng nước sôi, dượng cháu ngoài Hà Nội tên Quốc. Bà có yêu cầu gì thêm không ạ?
Tin chắc người mẹ đau khổ đang thương nhớ và lo lắng cho con, hắn cười nham nhở rồi cất giọng nhẹ nhàng:
- Thưa bà, điều kiện chúng tôi đặt ra bà lo liệu đến đâu rồi?
- Các ông đòi cao quá, gia đình không có khả năng lo được. Xin ông bớt giùm cho, hiện chúng tôi đã có 15 lượng! - Bà Bích nài nỉ.
- Bà cố gắng lo thêm đi, việc bớt cho bà hay không tôi còn hỏi ý kiến anh em đã. Tôi khuyên bà đừng cho người thứ 3 biết chuyện của chúng ta, hậu họa xảy ra bà ráng chịu!
Hôm sau kẻ bí ẩn tiếp tục gọi điện cho bà Bích. Bà thông báo mới vay mượn bạn bè 5 lượng, tổng cộng đúng 20 lượng vàng. Hắn bảo "thôi được rồi, bà cứ để đó chờ chúng tôi sắp xếp".
Không còn nghi ngờ gì nữa, chính bọn này đã bắt cóc bé Tô Rô, theo suy luận chúng cũng là thủ phạm trong vụ án Thanh Nga. Ban giám đốc CATP chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình sự huy động lực lượng, tập trung phương tiện, được phép sử dụng mọi cách đánh khám phá bằng được vụ bắt cóc cháu Phương. Các mũi truy xét băng tội phạm Trương Chí Minh được lệnh rút về phục vụ trận chiến mới.
Kế hoạch giăng lưới đảm bảo đối tượng không thể thoát, con tin phải an toàn. Đó là ý chí quyết tâm của các chiến sĩ hình sự. Các biện pháp nghiệp vụ đặc biệt được triển khai, hàng chục trinh sát bỗng "đổi nghề" thành đánh giày, đạp xích lô, sửa xe lề đường, bán báo... dọc tuyến Nguyễn Minh Chiếu, giám sát tất cả mọi cuộc đi lại, giao tiếp của gia đình bác sĩ Lã Hỷ.

Nghệ sĩ Thanh Nga
Thời gian nặng nề trôi, dù ngày nắng hay mưa, đêm lạnh tê người, đội ngũ trinh sát vẫn kiên trì bám trụ. 16 giờ 30 ngày 21/3/1979, bà Bích dắt xe đạp ra khỏi nhà, túi xách toòng teng trên tay lái. Nhìn vẻ mặt căng thẳng, điệu bộ bất thường, các chiến sĩ công an xác định bà Bích đi giao vàng. Lập tức đội phó trọng án Phạm Văn Thịnh đạp xích lô chở đồng đội Mai Tấn, 2 Phó phòng CSHS Ba Tân, Tư Trung chạy xe Honda 67 và Lambretta, các trinh sát Thắng, Thảo đi xe đạp thong thả bám theo. Lát sau, 2 xe máy của tổ săn bắt cướp do Phó phòng CSHS Phan Thanh chở Nguyễn Minh Tâm, Dương Minh Ngọc chở Nguyễn Văn Cửng được điều tới hỗ trợ tác chiến...
Bà Bích dừng lại trước số 95 Phan Đăng Lưu, dáng tần ngần như chờ đợi ai. Xe trinh sát tản ra xung quanh, giữ khoảng cách vừa phải để không bị lộ. Một thanh niên bước đến chỗ bà Bích nói câu gì đấy, bà Bích vén vạt áo móc túi vàng từ thắt lưng ra giao cho hắn. Gã thanh niên chộp lấy rồi chạy nhanh về phía con hẻm cách đó chừng mươi mét. Đội phó Thịnh gò lưng đạp xích lô tới, các xe khác cũng nhích dần về hướng con hẻm. Bỗng một chiếc honda 67 màu đen biển số 65-645 HX từ bên kia đường lao vọt qua, tên vừa nhận vàng tót lên yên xe.
- Đứng im, giơ tay lên! - Đội phó Thịnh nhảy khỏi xích lô, rút súng hô lớn.
Tên ngồi sau xe 67 ngoái đầu lại, giơ tay nhưng gã cầm lái đã rồ ga phóng vút vào hẻm. Ba phát súng cảnh cáo vang lên, chúng vẫn cố tháo chạy. Đội phó Thịnh bắn tiếp 2 phát, một viên trúng pô xe, viên kia găm vào lưng tên ngồi sau. Hắn nẩy người lên rồi một tay ôm chặt bụng gã cầm lái, tay còn lại móc lựu đạn thả xuống đất. Các xe trinh sát đang đuổi theo buộc phải dừng lại, mọi người cùng nằm rạp để tránh. Lựu đạn không nổ do kẻ ném hoảng loạn quên rút chốt, tuy nhiên chúng cũng làm chậm bước tiến của lực lượng truy kích.
Chiếc Honda 67 của bọn tội phạm gầm rú với tốc độ kinh hoàng, luồn lách đến rợn người. Xe trinh sát vẫn cố gắng đeo bám. Một con chó từ đâu đột ngột xộc ra đâm vào đầu xe của Ngọc, Cửng khiến họ đổ vật xuống đường. Phó phòng Phan Thanh chạy chiếc Vespa ngay đằng sau không tránh kịp cũng té theo. Cố nén đau, các chiến sĩ săn bắt cướp dựng xe tiếp tục cuộc đua nguy hiểm. Tới một ngã ba, thấy chiếc mũ đỏ của tên cầm lái rớt ở nhánh đi về Gò Vấp, lực lượng truy đuổi lao theo hướng này. Bóng dáng 2 tên gian đã mất hút. Các chiến sĩ hình sự không biết đã mắc lừa, chúng chạy ra cầu Bình Lợi nhưng ném chiếc mũ sang phía bên kia để đánh lạc hướng.

Đại tá Phạm Văn Thịnh, nguyên Trưởng phòng CSGT Công an TPHCM - Đội phó trọng án năm xưa
Trước tình thế nước sôi lửa bỏng, Phó Giám đốc CATP Cáp Xuân Diệm chỉ đạo cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ tại các chốt đèn, cửa ngõ ra vào thành phố bắt giữ ngay chiếc honda 67 màu đen chở người bị bắn. Từ trung tâm chỉ huy, Trưởng phòng cảnh sát hình sự Trịnh Thanh Thiệp xót xa nhìn các xe trinh sát lần lượt trở về trong thất vọng, 4 chiến sĩ thương tích. Anh triệu tập ngay phiên họp triển khai kế hoạch săn lùng kẻ trốn chạy. Đội phó Phạm Văn Thịnh nêu ý kiến:
- Với kinh nghiệm từ chiến trường, tôi thấy đứa trúng đạn giật nẩy người lên rồi oằn mình chứng tỏ bị thương rất nặng, không cơ sở y tế tư nhân nào chữa trị được.
Trung tá Trịnh Thanh Thiệp dõng dạc:
- Nếu vậy, chúng ta hãy chia nhau vào các bệnh viện tìm kiếm. Riêng tôi đề xuất Ban giám đốc yêu cầu cảnh sát khu vực toàn thành phố rà soát các phòng khám tư nhân, đề phòng chúng liều mạng mò tới.
Chạy đua với thời gian
Hơn 21 giờ, trinh sát báo cáo: một nam thanh niên bị thương vừa được người nhà đưa vào Bệnh viện Chợ Rẫy, anh ta bị bắn từ lưng xuyên qua bụng, hiện đang nguy kịch. Trịnh Thanh Thiệp cử Đội trọng án tiếp cận đối tượng. Đội phó Thịnh nhận ngay ra kẻ đã lãnh phát đạn của anh. Đại úy Võ Tấn Thành tranh thủ lấy cung nhưng hắn nằm bất động, chỉ thoi thóp thở. Bí thư Thành ủy Võ Văn Kiệt chỉ thị cho y bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy bằng mọi giá phải cứu sống hắn.
Qua chị Trần Thị Tốt, người đưa kẻ bị bắn đi cấp cứu, các chiến sĩ công an ghi nhận: anh ta tên Nguyễn Văn Hóa, thường trú xã Thạnh Nghĩa, huyện Tân Biên, Tây Ninh, được bạn là Hai Tân chở về nhà mẹ ruột Hóa ở đường Văn Thân, quận 6 lúc chập tối. Trước đây Hóa - Tân cùng ở vùng kinh tế mới Hậu Giang, sau này mỗi khi lên thành phố Tân thường ghé thăm Hóa.

Đội phó Đội trọng án Thịnh quyết định nổ súng
Bố trí trinh sát ở lại canh chừng và bảo vệ Hóa, không để đồng bọn manh động tìm cách đánh tháo hoặc trừ khử diệt khẩu, Hai Thành "phi" ngay sang quận 6. Mẹ Hóa rầu rĩ trình bày: "Tôi hỏi lý do con trai bị thương, Hai Tân không nói, bảo phải đưa đi bệnh viện nhưng hắn không chịu, xách xe máy chạy đi chở về một ông bác sĩ. Ông này xem xét vết thương cho Hóa rồi lắc đầu, bấy giờ Tân mới đồng ý cho gia đình tôi kêu xích lô đưa Hóa vào bệnh viện. Trước khi bỏ đi, Hai Tân dúi cho Hóa 3 cây vàng và nói "phần của mày". Hai Tân họ tên cụ thể thế nào, ở đâu, tôi không biết...".
Ba lượng vàng được thu hồi, bà Trịnh Thị Bạch Bích nhìn thương hiệu, khẳng định chính là vàng bà giao cho bọn bắt cóc. Đã bước sang ngày mới, 22/3/1979, cuộc họp án khẩn cấp diễn ra tại phòng làm việc của Trung tá Trịnh Thanh Thiệp. Đại tá, Phó Giám đốc CATP Cáp Xuân Diệm yêu cầu lực lượng hình sự phải nhanh chóng làm rõ tung tích và truy bắt bằng được tên Tân, không để hắn xa chạy cao bay, tẩu tán tài sản.
Trời mờ sáng, đội phó Phạm Văn Thịnh dẫn một mũi trinh sát nhằm hướng Tây Ninh trực chỉ. Chiếc xe hơi cũ kỹ của đơn vị hỏng hóc dọc đường, mãi đến chiều mới về tới địa phương tên Hóa tá túc. Lai lịch y được phác họa: sinh năm 1953 tại Sài Gòn, học hết lớp 9 thì đăng lính không quân ngụy, cấp bậc hạ sĩ... Vợ Hóa cho hay, cách đây mấy ngày Hai Tân bận bộ đồ jean, đội mũ đỏ, đi xe honda 67 tới nhà rủ Hóa lên thành phố làm ăn, hai người quen biết nhau từ hồi cùng ở khu phế binh Thủ Đức.
Đội phó Thịnh (sau này là đại tá, nguyên Trưởng phòng Cảnh sát giao thông đường bộ Công an TPHCM) kể lại: "Có ý kiến trong Ban chỉ huy Phòng CSHS cho rằng tên chủ mưu vụ bắt cóc không dám lộ diện mà cử đàn em đi nhận vàng. Riêng tôi suy nghĩ kẻ cầm đầu phải xuất hiện, trực tiếp đi nhận chứ không thể để số tài sản lớn lọt vào tay ai được. Phân tích lời khai, thái độ của người nhà tên Hóa, khả năng Hai Tân là thủ lĩnh, chúng tôi rất nóng lòng làm rõ về hắn nhưng hồi ấy đường sá không thuận lợi, phương tiện đi lại, thông tin liên lạc khó khăn nên sốt ruột đến mấy cũng phải chờ đợi...".
Tại làng phế binh Thủ Đức, trinh sát phối hợp với bộ phận tàng thư sàng lọc cả buổi mới lần ra hồ sơ những kẻ cần tìm. Hai Tân họ tên đầy đủ là Nguyễn Thanh Tân, SN 1943 tại Đà Lạt, học hết năm 2 cử nhân văn khoa thì đi lính, làm thông dịch viên ở ở Bộ tổng tham mưu ngụy, cấp bậc trung sĩ. Năm 1970, Tân bị tòa án binh chế độ cũ phạt giam 18 tháng do đào ngũ, sau đó lãnh thêm một năm tù về tội trộm cắp. Đầu năm 1975, gia đình Tân chuyển về làng phế binh Thủ Đức sinh sống, đến tháng 10 đi kinh tế mới thuộc ấp Ngăn Rô, xã Đại Ân 2, huyện Long Phú, Hậu Giang. Thời gian ở Thủ Đức, Tân có 2 gã bạn thân là Hóa và Nguyễn Văn Đức (SN 1952), trung sĩ hải quân ngụy. Hay tin tên gọi khác của Đức là "chú Sáu" và hiện cư ngụ cùng xã với Tân, trinh sát hết sức mừng rỡ, khẳng định chúng chung một giuộc.
Nhẩm tính từ Sài Gòn đi Hậu Giang phải mất cả ngày, qua 2 con phà Mỹ Thuận và Cần Thơ, miền Tây lắm sông rạch, vùng nông thôn thường không có điện..., các chiến sĩ công an liên tưởng tới lời kể của bé Tô Rô, hy vọng đây sẽ là sào huyệt của ổ tội phạm. Phó phòng CSHS Phan Thanh, đội phó Thịnh chỉ huy một tốp trinh sát thiện chiến khẩn trương hành quân về Hậu Giang giăng lưới.
Đã có ảnh tên Tân thu thập từ làng phế binh Thủ Đức, lệnh truy nã đặc biệt đối với y được ban hành toàn quốc, tại TPHCM triển khai tới từng ô khu vực. Công an các phường xã có trách nhiệm kiểm tra, rà soát hệ thống nhà trọ, khách sạn, phòng cho thuê và phát động phong trào quần chúng tố giác tội phạm. Bộ Công an yêu cầu công an các tỉnh có đường biên giới tích cực tuần tra, canh gác, không để Nguyễn Thanh Tân bỏ trốn ra nước ngoài...
Bên cạnh nỗi lo chưa bắt được kẻ đào tẩu, các chiến sĩ hình sự còn canh cánh trong lòng về số phận con trai bác sĩ Lã Hỷ. Đối tượng đi nhận tiền chuộc bị bắn hạ, không biết bọn bắt cóc có điên cuồng trả thù đê hèn?
Chuyên án Thanh Nga - chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Vào "hang cọp"
Một ngày trời ròng rã, tổ công tác của Phó Phòng CSHS Phan Thanh mới về tới ấp Ngăn Rô, vừa bí mật phong tỏa nơi gia đình Nguyễn Thanh Tân tá túc, vừa lặng lẽ tiến hành các biện pháp truy xét. Mẹ vợ Tân già yếu, ốm nhom, trong 8 đứa con của Tân có đủ Bé Sáu, Đức mập, Út Tân, nhà tọa lạc gần sông, cạnh xưởng chế biến mía đường, ống khói vươn cao đen nhẻm... Từ những thông tin có được, các chiến sĩ hình sự xác định: nhà của Tân chính là nơi đã giam giữ cháu Tô Rô!
Lần theo từng mắt xích
Mấy ngày nay, Tân không xuất hiện tại địa phương. Đi sâu điều tra, trinh sát phát hiện vào ngày 24/3, ông Giang Vĩnh Trương (SN 1924, ngụ trong ấp) mang một bộ piston, chemise xe Honda biếu Phó Công an xã Đại Ân 2 để anh này cấp giấy cho Tân đi TPHCM chữa bệnh.
Về chiếc Honda 67 BS: 65-645 HX Tân - Hóa sử dụng hôm đi nhận vàng, qua xác minh được biết đã mua bán trao tay nhiều đời chủ, người cuối cùng lại là Nguyễn Văn Đức, bạn thân với Tân từ làng phế binh Thủ Đức, hiện ở ấp Chợ, xã Đại Ân 2, bị Công an huyện Kế Sách, Hậu Giang bắt giam hồi tháng 01/1979 về tội trốn đi nước ngoài.
Chuyên án Thanh Nga qua 4 tháng thăng trầm sắp đến hồi kết thúc. Trung tá Trịnh Thanh Thiệp cử Phó phòng CSHS Tư Trung dẫn một tốp trinh sát tăng cường cho cánh quân ở Hậu Giang, đồng thời điều lực lượng tới các nơi tên Tân từng sinh sống để đón lõng. Ban Giám đốc CATP đề xuất lãnh đạo Bộ Công an cho di lý Nguyễn Văn Đức từ Kế Sách về TPHCM để đấu tranh khai thác.
Sau một tuần cứu chữa, vết thương của Nguyễn Văn Hóa tiên lượng tốt, sức khỏe dần hồi phục. Y được chuyển vào bệnh xá Trại giam Chí Hòa để tiện việc canh giữ, điều trị tiếp và phục vụ công tác điều tra. Hỏi về mối quan hệ với Hai Tân và vai trò trong vụ án, Hóa trả lời: y quen biết, chơi thân với Tân từ cư xá phế binh Thủ Đức, sau này mỗi đứa một nơi, thỉnh thoảng Tân mới lên Tây Ninh hoặc tới quận 6 tìm gặp Hóa; Tân làm gì, ở đâu tại Sài Gòn thì y không rõ! Trong vụ bị bắn, Hóa khai được Tân nhờ đi nhận giùm món vàng, xong xuôi sẽ cho tiền mua xích lô kiếm sống. Tính tình Tân vốn kín đáo, độc đoán, không nói Hóa biết vàng của ai, vì sao có khoản tài sản này...
Hóa cố tình khai báo quanh co về mình và Hai Tân, thực chất là đang trông chờ một phép màu. Hắn tìm cách lấy lòng, lôi kéo vị bác sĩ trực tiếp chăm sóc sức khỏe cho hắn nhằm thực hiện mưu đồ trốn trại. Ngay từ những ngày đầu tới Chí Hòa, hay tin "bác sĩ là trí thức chế độ cũ, lỡ phạm tội giết người diệt khẩu phải ngồi tù, được Ban giám thị trại sử dụng chữa bệnh cho can phạm", Hóa tin sẽ mua chuộc được. Hắn khoe có đại ca tên Tân giỏi giang, thông minh, đã học hết năm 2 cử nhân văn khoa, từng làm việc tại Bộ tổng tham mưu ngụy, bỏ công nghiên cứu toàn truyện trinh thám, tình báo rồi vận dụng vào thực tế, tiến hành nhiều phi vụ động trời mà vẫn lọt lưới. Theo Hóa, Tân dư khả năng cứu y và bác sĩ ra khỏi đây, sau đó bố trí cho ra hải ngoại hưởng viễn cảnh sung sướng. Để đạt được mục đích, y sẽ viết thư cho Tân nhờ bác sĩ chuyển ra ngoài, hẹn ngày... giờ... Tân tổ chức đánh cướp tù. Rạng sáng hôm ấy, Hóa giả vờ ôm bụng kêu la đau đớn, bác sĩ tới khám bảo vết thương tái phát, mưng mủ, cần đưa đi bệnh viện giải phẫu, nhất thiết bác sĩ phải tháp tùng và cả 2 được giải thoát...
Từng hành vi, đường đi nước bước của gã láu cá không qua nổi những cặp mắt nhà nghề. Ban chuyên án liền tương kế tựu kế.
Sáng 01/4/1979, ông Giang Vĩnh Trương ra Công an xã Đại Ân 2 xin giấy đi TPHCM cúng thanh minh cho cha vợ. Liệu ông ta có tìm gặp Tân? Phó phòng CSHS Tư Trung lập tức cử trinh sát Phạm Văn Cỏi bám theo. Buổi tối, ông Trương vào nhà em vợ tên Ngô Hải Phong ở đường Minh Phụng, quận 11. Quá giờ giới nghiêm, Phong và ông anh rể bị tạm giữ vì không đăng ký khai báo tạm trú.

Đội phó Đội trọng án Phạm Văn Thịnh (nay là Đại tá), kể chuyện đánh án với tác giả
Hỏi về việc xin giấy cho Nguyễn Thanh Tân đi chữa bệnh trước đây và chỗ ở của anh ta tại Sài Gòn, Giang Vĩnh Trương liến thoắng:
- Ngộ hổng biết nó ở đâu! Thực ra nó hổng có về quê, mà do vợ nó nhờ ngộ xin giấy. Chả là ngộ làm nghề sửa máy đuôi tôm, thường sửa miễn phí cho mấy ông cán bộ xã nên được họ kính nể, xin giấy tờ gì cũng dễ dàng. Tôi lấy giấy cho Tân xong thì giao cho vợ nó...
Trung tá Trịnh Thanh Thiệp nghiêm giọng:
- Anh đã có hành vi đưa hối lộ để lo lót giấy tờ cho tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm lẩn trốn. Anh không thể không có cách liên lạc với Hai Tân, tôi cho anh một ngày suy nghĩ!
Quay sang phía cán bộ chấp pháp đang ghi biên bản, trung tá ra lệnh:
- Đưa anh ta vào Chí Hòa!
Vĩnh Trương rụng rời chân tay, mặt tái mét.
Biện pháp cứng rắn của Trịnh Thanh Thiệp có hiệu quả tức thì. Hôm sau Giang Vĩnh Trương năn nỉ quản giáo cho gặp vị sĩ quan chỉ huy đã thẩm vấn mình. Vừa giáp mặt, Trịnh Thanh Thiệp phủ đầu:
- Tôi chưa hỏi đến tổ chức đưa người vượt biên trái phép của anh và Hải Phong đâu nhé!
Vĩnh Trương khúm núm:
- Dạ, ngộ khai về thằng Tân trước ạ. Nó bảo ngộ khi nào lên Sài Gòn muốn tìm nó thì cứ đến tiệm sửa xe máy của Hồ Văn Hoàng ở đường Nguyễn Biểu, quận 5, người này sẽ nhắn nó tới.

Nghệ sĩ Thanh Nga
Đột kích
Cùng lúc ấy Ban giám thị trại Chí Hòa trao cho Trung tá Thiệp bức thư tên Hóa gửi Hồ Văn Hoàng do quản giáo thu giữ được, nội dung nhờ Hoàng chuyển cho Nguyễn Thanh Tân để hắn giải cứu Hóa. Nhận thấy Hoàng là đầu mối quan trọng, Trịnh Thanh Thiệp chỉ đạo trinh sát giám sát chặt chẽ nơi ở cũng như mọi di biến động của Hoàng, đón lõng bắt Tân. Thật lạ, ngoài thời gian làm việc tại tiệm, Hoàng thường xách chiếc Suzuki chạy lông nhông ngoài phố, không chủ đích tới đâu và có biểu hiện chống lại sự theo dõi của công an. Đi sâu điều tra, các chiến sĩ hình sự làm rõ: Hoàng nguyên là binh nhì lính thủy quân lục chiến, chuyên "mông má”, sửa chữa Honda cho Tân và tiêu thụ hàng trăm xe máy do băng nhóm của em trai Tân tên Nguyễn Văn Mai (SN 1952) trộm cướp được. Ngoài ra, Mai còn cầm đầu một tổ chức bắt cóc tống tiền, đã thực hiện thành công vụ bắt giữ cháu Vũ Tuấn Anh (6 tuổi), con trai anh Vũ Văn Hưng ở quận 10 vào tháng 3/1979...
Tối 09/4/1979, Hoàng cùng cô bồ H.L dắt nhau vào khách sạn. Anh chàng lập tức bị bắt về hành vi quan hệ bất chính. Trước chứng cứ là lá thư tên Hóa viết và lời khai của Giang Vĩnh Trương, Hoàng buộc phải thú nhận: do từng hành nghề y tá nên được Tân nhờ tới khám vết thương cho Hóa lúc mới bị bắn, có lần nghe Mai chửi thề phải đút lót cho cảnh sát khu vực một xe đạp Trung Quốc, anh em hắn mới được che chở, mướn nhà ở trong con hẻm trên đường Nguyễn Thiện Thuật...
Chiếc xe bít bùng chở Hồ Văn Hoàng chạy dọc đường Nguyễn Thiện Thuật. Con hẻm Hoàng chỉ điểm mang số 145, thuộc phường 2, quận 3. Nơi đây địa hình phức tạp, lắm ngõ ngách thông nhau, cảnh sát khu vực tiêu cực nên Trung tá Trịnh Thanh Thiệp xin chi viện lực lượng cơ động triển khai thế trận bao vây chặt rồi mới làm việc với Công an phường. Anh cảnh sát khu vực Đặng Đức Cẩn thờ ơ bảo: "Anh em Tân - Mai ở 2 nhà gần nhau, giờ này họ không có nhà vì sáng nay nhận được giấy của ông già dưới quê kêu ra Xa cảng miền Tây lấy nước mắm". Đại tá Cáp Xuân Diệm chỉ thị cho Ban chỉ huy Công an phường qua điện thoại: Cẩn phải ngồi yên tại phường, làm theo yêu cầu của Phòng Cảnh sát hình sự!

Dẫn giải đối tượng về cơ quan Công an
Đúng 1 giờ sáng 10/4, mũi tập kích của Đội trưởng trọng án Võ Tấn Thành áp sát ngôi nhà tên Tân tá túc. Sau tiếng gọi cửa của cảnh sát khu vực, chủ hộ ra mở, tất cả ập vào, ánh đèn pin loang loáng. Tầng trệt trống không, Võ Tấn Thành lao lên căn gác gỗ. Thấy có người nằm ngủ trong mùng, anh nhanh nhẹn phóng tới. Lật mùng, kẻ đang ngủ nhỏm dậy, Đại úy Thành nhận ngay ra Nguyễn Thanh Tân liền đè hắn xuống, bập chiếc còng vào tay gã. Cùng thời điểm, tổ tác chiến của Đội phó Đội trọng án Phạm Văn Thịnh bắt giữ được vợ chồng Nguyễn Văn Mai - Huỳnh Thị Thúy Hồng (SN 1958) ẩn náu cách đó vài căn. Khám xét nơi ở của Hai Tân, các chiến sĩ hình sự thu giữ tổng cộng 13 lượng vàng, gồm: vàng lá và nhẫn, cùng chủng loại, kiểu dáng bà Trịnh Thị Bạch Bích đã giao cho bọn bắt cóc. Không phát hiện vũ khí của tên Tân, chỉ thấy trong túi áo hắn có gói giấy bọc một đầu đạn súng K54. Sau này Tân mới cung khai, nó là kỷ vật của ngày bị bắn, đạn xuyên qua bụng Hóa găm vào lưng Tân, y lấy ra cất giữ để có dịp "tặng" lại người đã khai hỏa (?!)
Tha hóa, biến chất, nhận hối lộ để bao che cho anh em Tân - Mai cư trú bất hợp pháp, trốn lệnh truy nã, Thượng sĩ cảnh sát khu vực Đặng Đức Cẩn bị tước quân tịch, bắt giam ngay trong ngày 10/4. (Mở rộng điều tra, vị này còn liên quan đến một đường dây làm giấy tờ giả nhập hộ khẩu trái phép).
Thông tin Nguyễn Thanh Tân sa lưới làm nức lòng các lực lượng CATP. Giám đốc Mai Chí Thọ, Cục trưởng Cảnh sát hình sự Trần Lung chỉ đạo: Trịnh Thanh Thiệp trực tiếp khai thác đối tượng, tập trung "xoáy" ngay vào vụ Thanh Nga. Tân là tên tội phạm có học nhưng bản chất lưu manh, chuyên nghiền ngẫm sách trinh thám, có phương thức gây án độc đáo, tinh vi, đương nhiên sẽ lắm thủ đoạn đối phó, thế nên Trung tá Thiệp phải cân nhắc đến chiến thuật xét hỏi. Hai vụ bắt cóc con của bác sĩ Lã Hỷ và nghệ sĩ Kim Cương đã rõ, riêng chuyên án Thanh Nga mới chỉ suy đoán chứ chưa có chứng cứ cụ thể, mà Tân thì không dễ gì khai nhận bởi đó là gánh lấy cái chết. Mấu chốt là phải thu bằng được khẩu P38 của hắn.
- Anh có 3 tội lớn, khai tội nào trước đây? - Trịnh Thanh Thiệp nhẹ nhàng mở đầu cuộc thẩm vấn.
Hai Tân bình tĩnh:
- Dạ, thưa cán bộ, tôi chỉ gây ra vụ bắt cóc con trai bác sĩ Lã Hỷ...
Trung tá ngắt lời:
- Vụ này các anh bị bắt quả tang, sẽ trình bày sau! Cháu Phương hiện ở đâu?
- Thưa... tôi gửi Nguyễn Thành Trọng ở ấp Chợ, xã Đại Ân 2...
Trịnh Thanh Thiệp đột ngột chuyển hướng:
- Khẩu súng anh dùng để khống chế, bắt cháu đâu rồi?
Nghĩ vị trung tá chỉ hỏi đến chuyện bắt cóc, Tân nhanh nhảu:
- Tôi đã quẳng nó xuống sông Sài Gòn khi chở Hóa qua cầu Bình Lợi rồi ạ!
Không thể tin tướng cướp lại bỏ súng, nhưng nghe hắn giãi bày có lý: Hóa chảy máu nhiều, Tân phải cởi áo trùm cho gã. Đến cầu Bình Lợi, thấy phía bên kia có công an đứng gác, Tân quyết định vứt súng bởi chạy xe máy qua cầu là vi phạm, chắc chắn bị kiểm tra. Việc Hóa bị thương Tân có thể lấp liếm "bị cướp bắn", riêng khẩu súng sẽ khép tội hắn... Tân được dẫn đi chỉ vị trí ném súng. Trịnh Thanh Thiệp đưa khẩu súng ngắn đã hư hỏng cho hắn diễn lại, động tác khá thuần thục. Khẩu súng là vật chứng vô cùng quan trọng, không thể không mò tìm. Và hậu quả thật đau lòng...
Chuyên án Thanh Nga - chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Đoạn kết của "đại gian hùng"
Bỏ công nghiên cứu sách báo, phim ảnh về các loại tội phạm trên thế giới, mọi mánh khóe, thủ đoạn hoạt động của các tay cao thủ được tên tướng cướp tích lũy, vận dụng gây án. Sau 139 ngày đêm, lực lượng CSHS đã đạt được cái đích cuối cùng: khóa tay kẻ nuôi mộng "đại gian hùng" và băng nhóm, giải mã chuyên án nhức nhối, đầy bí hiểm, mở toang cánh cửa cho nhiều vụ án!
Khẩu P38 biết nói
Đội ngũ thợ lặn giỏi của lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy được huy động mò tìm vật chứng mấu chốt trong vụ án. Nước dưới chân cầu Bình Lợi chảy xiết, các chiến sĩ công an đằm mình cả ngày với dòng sông vẫn không tìm thấy 2 khẩu súng tên Tân ném xuống. Hôm sau, công việc tiếp tục. Hai chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy và Võ Quang Hà đeo bình lặn thực hiện nhiệm vụ. Thời gian nặng nề trôi. Bỗng một đụn nước từ lòng sông dậy lên, màu máu loang loáng. Hai anh đã hy sinh do vướng phải mìn của địch cài trước đây để chống đặc công thủy "cộng sản".
Biết Tân khai láo nhưng không dễ cạy miệng tên tội phạm ma mãnh bởi khẩu súng là chuyện sinh tử của hắn. Trịnh Thanh Thiệp quyết định khai thác các đối tượng liên quan. Trung tá nghĩ tới Hồ Văn Hoàng, kẻ thân cận và là đầu mối liên lạc quan trọng của anh em Tân - Mai.
- Này, chuyện anh trốn vợ ngoại tình chúng tôi có thể bỏ qua vì hạnh phúc gia đình anh, riêng việc cất giấu khẩu súng của Tân như anh em họ khai báo thì tội nặng đấy! - Giọng Trịnh Thanh Thiệp nhỏ nhẹ.
Hoàng ngước mắt tỏ vẻ biết ơn rồi thật thà:
- Thưa cán bộ, sau bữa thằng Hóa bị bắn, anh em nó chạy xe Honda 67 đến bảo tôi thay cho cái biển số. Tôi thấy thằng Tân mở cốp lấy ra khẩu súng ngắn nhờ tôi cất giùm nhưng tôi từ chối, nó bèn lấy giẻ quấn lại đưa cho thằng em...
Đấu tranh với Nguyễn Văn Mai, y buộc phải khai giấu khẩu súng trong đế chiếc quạt bàn. Hôm mới bị bắt, biết vợ sẽ được tại ngoại do có con nhỏ, y dặn vợ về nhà tháo đáy quạt đem "cục sắt" vứt đi... Trinh sát tới nhà trọ của Mai, chiếc quạt còn đó nhưng khẩu súng đã mất, cô vợ thì ôm con đi đâu không rõ. Phục kích đến chiều tối 15/4/1979, các chiến sĩ hình sự mới bắt được Thúy Hồng khi vừa bước vào hẻm 145 Nguyễn Thiện Thuật. Biết chồng đã thành khẩn cung khai, Hồng chỉ nơi vứt súng là miệng cống cạnh cầu tiêu. Đại úy Võ Tấn Thành vội thọc tay xuống. Nước cống đen ngòm, bị khuấy động bốc mùi nồng nặc. Mò mẫm một hồi, anh reo lên "đây rồi" và lôi lên "cục sắt". Nó đúng là khẩu P38, có bảy viên đạn, đầu nòng súng gắn ống cao su như loa kèn. Khẩu súng được chuyển ngay tới Viện khoa học hình sự Bộ Công an, các chuyên viên giám định kết luận khẩu súng này bắn ra vỏ đạn và đầu đạn trong vụ án Thanh Nga!

Nghệ sĩ Thanh Nga
Vậy là sau 139 ngày đêm, lực lượng CSHS đã đạt được cái đích cuối cùng, giải mã chuyên án đầy nhức nhối, bí hiểm. Trịnh Thanh Thiệp bước vào phòng hỏi cung với niềm vui khôn tả. Anh thấy chẳng cần phải "quay" Nguyễn Thanh Tân nữa, vì tất cả đã rõ ràng. Trung tá mỉm cười với hắn:
- Tân có thư con trai nè!
Đó là thư của Bình, 15 tuổi, đứa lớn nhất của Tân. Gã không hề biết song song với việc truy tìm khẩu P38, Phòng CSHS đã đi Hậu Giang di lý Nguyễn Văn Đức về trại Chí Hòa và đón cháu Phương trả cho vợ chồng bác sĩ Lã Hỷ. Bữa ấy Tô Rô được đi cùng, cháu gọi chính xác tên từng người trong gia đình Tân. Những kẻ nuôi giữ 2 cháu Phương, Tô Rô đều bị bắt, gồm vợ Tân tên Phạm Thị Ngọc Yến, 3 người thân của Đức tên Lữ Thị Hòa, Nguyễn Thành Nhơn, Nguyễn Thành Trọng.
Thư của Bình có đoạn viết: "Hôm nay các chú đưa Tô Rô về lại nhà ta... Qua việc này con biết ba đã có tội với cách mạng, vậy ba cần xử sự ra sao để được hưởng khoan hồng, má sớm trở về làm ăn nuôi các em con, phụng dưỡng bà ngoại". Vẻ mặt đờ đẫn, Tân cất giọng run run:
- Vâng, tôi đã bắt cóc con trai nghệ sĩ Kim Cương...
Trịnh Thanh Thiệp cắt ngang:
- Chưa hết đâu! Anh biết cái này dùng vào việc gì rồi chứ?
Vừa nói trung tá vừa mở cặp lấy khẩu P38 đặt lên bàn. Tân há hốc mồm, mắt trợn tròn nhận ra khẩu súng quen thuộc. Hắn hiểu, thế là hết, không thể giấu diếm, chống lại các ông công an cách mạng. Hắn đã từng huênh hoang "không bao giờ chịu để công an bắt sống, ai chạm trán hắn ắt phải trả bằng máu". Vậy mà, hắn đã thua nốc ao, dù tính toán như thần!
3 vụ trọng án, 1 đáp số
Thông minh, có học nhưng sống trong chế độ Mỹ ngụy đầy rẫy cám dỗ, trộm cướp và bạo lực, Nguyễn Thanh Tân sớm bị lưu manh hóa. Bỏ công nghiên cứu sách báo, phim ảnh về các loại tội phạm trên thế giới, y nuôi mộng trở thành "đại gian hùng" với những phi vụ kiếm tiền bất chính. Mọi mánh khóe, thủ đoạn hoạt động của các tay cao thủ, trùm khủng bố được y tích lũy, vận dụng gây án.
Năm 1977, qua nhiều lần lên TPHCM, Tân phát hiện nữ nghệ sĩ Kim Cương đang phụ trách một đoàn kịch nói có tiếng tăm, thường xuyên đi nước ngoài và quan hệ với nhiều hội từ thiện quốc tế, ắt phải giàu sang. Từ đó Tân nảy sinh ý định bắt cóc con trai nghệ sĩ để tống tiền. Y hiểu tâm lý người mẹ, đặc biệt là nghệ sĩ, luôn giàu tình cảm, riêng Kim Cương luống tuổi mới có đứa con độc nhất nên rất yêu quý, "cục cưng" của chị sẽ là "cục vàng sống" trong tay y.
Với dã tâm đó, Tân rủ Nguyễn Văn Đức, Nguyễn Văn Hóa cùng tham gia. Từ tháng 12/1977, Tân - Đức liên tục rình rập quanh rạp Trần Hưng Đạo, nơi Kim Cương biểu diễn, theo chân chị về tư dinh, biết hàng ngày cháu Tô Rô được dì ruột đưa đi học tại nhà trẻ Vườn Hồng. Chúng quyết định hành động tại đây và phân công Tân dùng súng uy hiếp các cô giáo cho Đức bắt con tin, Hóa làm nhiệm vụ quẳng bức thư do Tân viết sẵn vào nhà Kim Cương, nội dung yêu cầu không được báo công an, phải đăng tin bán xe Toyota kèm theo số điện thoại liên lạc. Sáng 26/12, hai tên Tân - Đức xông vào tận lớp học bắt cóc Tô Rô, dùng xe Honda 67 chở thẳng về Hậu Giang giao Phạm Thị Ngọc Yến nuôi giữ.

Khẩu P38 của Tân
Gần 3 tuần sau, khi người mẹ đã héo mòn vì thương nhớ con, Tân mới gọi cho Kim Cương qua số điện thoại tiết lộ trên báo. Y vừa chọc vào nỗi đau tình mẫu tử, vừa ra giá chuộc con. Khi đã chốt ở mức 20 lượng vàng, Tân buộc Kim Cương phải đi Honda tới hộp thư chết đọc hướng dẫn phương thức giao dịch. Bằng thủ đoạn này, lộ trình và địa điểm nạn nhân giao vàng hoàn toàn bí mật. Hôm ấy tại khu vực cầu Bông, thấy nhiều xe máy bám theo chị, Tân đủ khôn ngoan để kìm lòng tham. Rồi mấy ngày sau, chồng Kim Cương phải lái ôtô ra hộp thư chết ở ngã ba Cát Lái, bị điều chạy lòng vòng từ Thủ Đức về quận 1, quận 3, nhiều đoạn đi ngược chiều, khi thấy thật an toàn Tân mới cho Nguyễn Văn Mai chở Đức áp sát xe hơi nhận túi vàng. Trước ngón nghề mới lạ, ma quái, CSHS không kịp xoay sở. Số tài sản chiếm đoạt được, Tân chia cho em trai 5 lượng vàng, Đức 4 lượng, Hóa 1 lượng, phần y 10 lượng...
Tống tiền thành công bà chủ đoàn kịch nói Kim Cương, Nguyễn Thanh Tân tiếp tục nhắm tới gánh hát Thanh Minh của bà bầu Thơ, đang doanh thu khủng hàng đêm. Thoạt đầu gã định bắt cóc con Bảo Quốc nhưng qua tìm hiểu thì nghệ sĩ đông con, gia cảnh nghèo nên chuyển hướng sang Thanh Nga. Tân biết nữ hoàng sân khấu cũng chỉ có cậu con trai duy nhất nên bàn bạc cùng Đức làm "vụ Kim Cương" thứ 2. Chúng tổ chức theo dõi, thấy Thanh Nga không gửi con ở nhà trẻ nào mà luôn mang theo khi đi biểu diễn. Trong 2 tháng 9 - 10/1978, Tân - Đức nhiều lần canh me tại các rạp Thủ Đô, Long Vân song không dám ra tay do khán giả ái mộ thường vây quanh Thanh Nga lúc tới rạp và cả khi ra về. Hai tên quyết định bắt cháu Cúc Cu khi xe hơi vợ chồng nghệ sĩ vừa về đến nhà. Tân hiểu sẽ gặp sự kháng cự kịch liệt của anh bảo vệ cùng cha mẹ bé nhưng vì tiền hắn vẫn quyết liều mạng.
Máu, hoa và nước mắt
Đêm 25/11/1978, Đức - Tân đã theo xe nạn nhân tới cổng, bỗng dưng có chiếc ôtô quân sự đậu gần đấy khiến chúng bỏ cuộc. Tối hôm sau (26/11), hai tên chở nhau tới rạp Cao Đồng Hưng thăm dò, biết Thanh Nga đang biểu diễn nơi đây nên yên chí ra bến Bạch Đằng ngồi uống nước. Tân mua một chai xá xị đưa Đức và dặn khi hành sự bị ai cản trở thì đập vào đầu cho ngất xỉu.
Gần 23 giờ, Tân - Đức vòng xe về đầu đường Ngô Tùng Châu chờ đợi. Chiếc Volkswagen của vợ chồng Thanh Nga lăn bánh về nhà mà không biết tử thần đang rình rập. Khi xe hơi đã đậu trong sân, Nguyễn Văn Các mở cửa cho mẹ con Thanh Nga ra thì Đức điều khiển Honda 67 lao vào, Tân rút súng nhảy xuống uy hiếp, đạp Các té ngửa trên ghế xe rồi chĩa súng khống chế Đổng Lân ngồi bên tay lái. Đức làm nhiệm vụ bắt cháu Cúc Cu nhưng Thanh Nga ghì chặt lấy con, Đổng Lân cũng quay lại phụ giữ bé. Tân tức tiết bắn một phát vào ngực Đổng Lân. Đức cố giằng co đứa trẻ với Thanh Nga nhưng không bắt được, chai xá xị rớt xuống sàn xe. Thanh Nga lấy thân mình che chắn cho con rồi nhoài người cắn vào tay Đức. Tiếng Cúc Cu khóc ré lên, rồi Thanh Nga kêu cứu, Tân hoảng hốt nã súng vào chị, từ bỏ việc bắt cóc... Thất bại vụ này Tân rất bực mình, định xử Đức bịt đầu mối nhưng nghĩ đến chút tình giang hồ, y tha mạng và xúi Đức trốn ra nước ngoài. Tân lừa phỉnh rằng "cha tao làm ở tòa Bạch Ốc bên Mỹ, mày qua đó sẽ được đón tiếp tử tế", Đức nghe lời rồi bị bắt khi vượt biên trái phép.
Theo dõi dư luận, Tân thấy người dân Sài Gòn đều nói Thanh Nga bị bọn phản động thủ tiêu nên yên tâm tung tích không lộ tẩy, toan tính tiếp chuyện bắt cóc con nhà giàu. Lần này hắn nhằm vào cháu Phương, trường học gần nhà má vợ hắn ở Phú Nhuận. Tân rủ Nguyễn Thành Trọng và Đỗ Duy Hào (SN 1950, ngụ quận Tân Bình, trung sĩ dù chế độ ngụy) cùng tham gia, Hào lôi kéo thêm gã bạn có xe máy tốt tên Hải. 13 giờ 30 ngày 06/02/1979, Hào - Hải bắt được cháu Phương chở ra khu vực Phú Lâm giao cho Tân - Trọng mang về Hậu Giang giam giữ. Sau khi thỏa thuận giá cả chuộc con với gia đình bác sĩ Lã Hỷ, Tân tới kêu Hào đi lấy tiền chuộc nhưng y đã chết vì bệnh sốt rét (Hào chết nên cơ quan công an không xác định được tên Hải). Chiều 21/3, Tân - Hóa đi nhận vàng và đây là ngày tàn của chúng, Hóa - Tân cùng các tên đồng bọn lần lượt sa lưới, tổng cộng 14 đối tượng.
Tường trình đầy đủ tội trạng về 3 vụ trọng án xong, Tân còn khai biết một tổ chức đưa người trốn đi nước ngoài có kỹ thuật giấu hàng ngàn lượng vàng trong láp tàu, một đường dây chuyên làm giả căn cước lính ngụy bán cho đám vượt biên, một ổ gián điệp liên quan đến cán bộ quân đội... Tân nghĩ công an hám thành tích sẽ "bập" vào, sử dụng hắn "đánh" vào các tổ chức kia và hắn có cơ hội trốn thoát. Tuy nhiên, chẳng ai mắc mưu "đại gian hùng"!
Cơ quan điều tra đã thận trọng xác minh, băng đảng của Tân có 6 tên gốc lính ngụy nhưng không liên quan đến phe phái phản cách mạng nào, chúng chỉ đơn thuần là những đối tượng hình sự chuyên nghiệp, hầu hết lưu manh khi đang khoác áo quân lực Việt Nam cộng hòa. Trong phiên xét xử sơ thẩm đồng thời chung thẩm diễn ra vào 2 ngày 04 - 05/12/1979, Tân - Đức bị tuyên phạt tử hình, Hóa án chung thân. Ngày 23/8/1980, Đức - Tân dựa cột, đền tội ngoài pháp trường...
Khép lại chuyên án Thanh Nga với bao nỗi vui buồn, có cả hoa và máu, vinh quang cùng nước mắt, CA TPHCM đã lập kỳ tích, đúc rút những bài học đắt giá về nghiệp vụ. Biết đem tài năng và tình yêu nghề nghiệp phục vụ nghệ thuật, giữ vững khí tiết trên sân khấu cách mạng, không nao núng trước họng súng quân bạo tàn, Thanh Nga được phong tặng nghệ sĩ ưu tú, TPHCM có đường phố mang tên Thanh Nga. Cùng với hàng triệu con tim ái mộ nhan sắc kiêu sa, giọng ca quyến rũ, cuộc đời và sự nghiệp nữ nghệ sĩ tài đức vẹn toàn sống mãi!
Nguồn: Chuyên án Thanh Nga - Chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Phát súng oan nghiệt trong đêm
Xem thêm:
Chuyên án Thanh Nga - Chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Phát súng oan nghiệt trong đêm-Phần 1.
Chuyên án Thanh Nga - Chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Phát súng oan nghiệt trong đêm-Phần 2 .
Chuyên án Thanh Nga - Chiến công xuất sắc của lực lượng CAND: Phát súng oan nghiệt trong đêm-Phần 3 (cuối, hết).






























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Những người bạn