Đỗ Xuân Thạnh_Skyskysky :

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

Bố Hai Long 'không tin vào mắt khi con ghi bàn'

Ông Hùng (thứ hai từ trái sang) ăn mừng bàn thắng của Hai Long trong quán cafe, tối 22/8. Ảnh: Gia đình cung cấp
Bố Hai Long 'không tin vào mắt khi con ghi bàn'


Quảng Ninh - Khi con trai sút tung lưới Thái Lan trong trận chung kết lượt đi ASEAN Cup 2026, ông Nguyễn Duy Hùng (bố cầu thủ Hai Long) không tin vào mắt mình.

Tối 22/8, ông Hùng, 51 tuổi, cùng nhóm bạn ra quán cà phê gần nhà ở xã Tiên Yên để xem trận bóng. Nghe con trai cho biết sẽ ngồi dự bị khi gọi điện về trước trận, ông chỉ dặn dò con giữ gìn sức khỏe và luôn sẵn sàng nếu được huấn luyện viên trao cơ hội.

"Tôi không nghĩ con được vào sân, càng không ngờ con sẽ ghi bàn. Gia đình thực sự hạnh phúc và bất ngờ", ông Hùng nói.

Sau trận đấu, chàng tiền vệ 26 tuổi nhận nhiều lời khen về duyên ghi bàn vào lưới Thái Lan. Nhưng là một người cha, ông Nguyễn Duy Hùng hiểu bàn thắng ấy không phải sự may mắn ngẫu nhiên, mà là kết quả của một hành trình dài, gập ghềnh mà Hai Long đã trải qua.

Anh là con thứ hai trong gia đình, sinh năm Canh Thìn (2000) nên được bố đặt tên là Hai Long. Từ nhỏ, anh đã đam mê bóng đá, thường bị ông nội mắng vì "đá huỳnh huỵch không cho người lớn nghỉ trưa". Năm 11 tuổi, Long trúng tuyển vào trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Viettel tại Hà Nội. Thời gian đó, ông Hùng làm tài xế xe khách tuyến Quảng Ninh - Hà Nội nên thường tranh thủ những chuyến xe để tạt qua thăm con.

Xa nhà, phải tự lập từ nhỏ nhưng Long không khóc đòi về. Chỉ một lần thấy bạn bè được đi thi đấu nước ngoài còn mình phải ở lại, cậu bé 11 tuổi tủi thân, gọi điện cho bố. "Tôi chạy xe vào thăm, đưa con đi công viên chơi để động viên", ông Hùng kể.

Bốn năm sau, ở tuổi 15, Long bị loại do thể hình nhỏ bé. Lúc này, ông Hùng khuyên con về quê đi học lại để tìm con đường khác, nhưng Long kiên quyết xin gia đình cho tiếp tục theo đuổi đam mê.

Về lại Quảng Ninh, anh gia nhập đội trẻ Than Quảng Ninh, sau đó thi đấu cho đội Phù Đổng ở giải hạng Ba năm 2018, Lâm Đồng ở giải hạng Nhì năm 2019 rồi mới được đôn lên đội một Than Quảng Ninh đá V-League.

Tận dụng cơ hội được vào sân đá chính khi tiền vệ Nguyễn Hải Huy chấn thương, Hai Long nhanh chóng gây chú ý tại V-League và ghi hai bàn trong mùa đầu tiên thi đấu ở sân chơi cao nhất Việt Nam.

Khi sự nghiệp vừa khởi sắc, Than Quảng Ninh ngừng hoạt động năm 2021 vì khó khăn tài chính. Tháng 10 cùng năm, anh gia nhập Hà Nội FC. Ở đội bóng mới, Long phải cạnh tranh với nhiều cầu thủ giàu kinh nghiệm và không có suất đá chính. Anh từng bước tích lũy, tìm chỗ đứng trong đội hình.

Năm 2022, Long cùng Hà Nội FC giành V-League, Cúp Quốc gia và Siêu Cúp Quốc gia, đồng thời cùng U22 Việt Nam đoạt HCV SEA Games 31.

Mùa 2023-2024, anh thi đấu 36 trận và ghi 7 bàn cho Hà Nội FC, dần trở thành một trong những tiền vệ được chú ý ở CLB. Tại ASEAN Cup 2024, Hai Long ghi bàn ở vòng bảng và có pha lập công ở trận chung kết lượt về, ấn định chiến thắng 3-2 trước Thái Lan, giúp Việt Nam thắng chung cuộc 5-3 và vô địch.

Gần hai năm sau, anh lại ghi bàn vào lưới Thái Lan ở một trận chung kết tại Rajamangala. Được tung vào sân từ ghế dự bị, Hai Long mở tỷ số ở phút 62, góp phần giúp Việt Nam thắng 2-0.

Nguyễn Hai Long (trái) ăn mừng bàn thắng với Phạm Xuân Mạnh ở lượt đi chung kết ASEAN Cup 2026 trên sân Rajamangala, Bangkok, Thái Lan tối 22/8/2026. Ảnh: Đức Đồng

Nhìn lại hành trình của con, ông Hùng nói chưa bao giờ muốn biến bóng đá thành áp lực với Hai Long, và luôn dặn con trai phải giữ sự khiêm tốn.

Người cha cho biết thành công không khiến con trai thay đổi nhiều. Hai Long vẫn trầm tính, tiết kiệm. Mỗi lần về quê, anh chủ yếu ở nhà ăn cơm cùng gia đình. Hai bố con vẫn trò chuyện, nhắn tin dù không thường xuyên thể hiện tình cảm.

Con trai ngày càng được biết đến, ông Hùng cũng được nhiều người chú ý hơn. "Trong những cuộc vui, tôi thường được mời uống nhiều hơn cốc bia", ông nói vui. Người cha 51 tuổi cho biết, sau trận chung kết lượt đi, thay vì tụ tập ăn mừng, ông đã khoác áo mưa đi hỗ trợ người dân Tiên Yên ứng phó với mưa lũ ngay trong đêm.

Ngày 26/8 tới, ông Hùng dự định cùng bạn bè lên sân Mỹ Đình để tiếp lửa cho con trai và đội tuyển trong trận chung kết lượt về. "Nếu con cùng đồng đội nâng cúp, đó sẽ là niềm vui trọn vẹn nhất", ông nói.



Tiền vệ Nguyễn Hoàng Đức: 'Mẹ là bệ phóng đời tôi'
Tuyển thủ Nguyễn Hoàng Đức (28 tuổi) cho biết sự đồng hành, ủng hộ của mẹ là điểm tựa giúp anh giữ bản lĩnh trên sân cỏ lẫn đời thường.

Trong ngôi nhà ở xã Cẩm Hoàng, Cẩm Giàng, Hải Dương (cũ) Nguyễn Hoàng Đức cho biết từ bé đã quen với việc mẹ, bà Hoàng Thị Thoa, quán xuyến nhà cửa và chăm sóc hai chị em khi bố thường xuyên bận rộn với công trình xây dựng.

"Mẹ không bao giờ nặng lời, nhưng đã quyết gì thì dứt khoát. Có mẹ, mọi người luôn cảm thấy yên tâm", Đức nói. Anh gọi mẹ là "tiền vệ xuất sắc" của gia đình, luôn biết cách giữ cân bằng, kết nối nhịp nhàng giữa chồng và các con, để mọi thành viên trở thành một khối thống nhất.

Năm 8 tuổi, Đức bắt đầu tập luyện tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Hải Dương. Bà Thoa kể mỗi sáng 5h, khi trời còn rét, bà đã thấy con buộc xong dây giày chuẩn bị đạp xe đi tập. Những ngày mưa, Đức trở về với quần áo lấm bùn, người đầy vết xước.

Thấy con vất vả, ban đầu bà phản đối Đức theo nghiệp bóng đá. Về sau, khi thấy con nghiêm túc với lựa chọn, bà chuyển sang ủng hộ.


Hoàng Đức ngày bé, bên bố mẹ và chị gái. Ảnh: Gia đình cung cấp

Thời gian con tập ở Hải Dương, chiều nào bà Thoa cũng đến dọn phòng, giặt đồ và xem con tập. Năm 13 tuổi, Đức lên Hà Nội tập tại Trung tâm đào tạo bóng đá Viettel. Cuối tuần, bà cùng con gái chạy xe máy hơn 50 km lên thăm, mang theo món sườn xào chua ngọt Đức thích. "Con đã chọn con đường này, sau này dù thất bại cũng đừng nản lòng", bà dặn con.

Hoàng Đức cho biết câu nói ấy theo anh qua những năm tháng đầu sự nghiệp. Khoảng 15 tuổi, anh đứng trước nguy cơ bị loại khỏi Viettel, phải xuống đội nhỏ hơn để tiếp tục rèn luyện. Vài năm sau, anh gặp một số thất bại như sút hỏng luân lưu ở chung kết U17 Quốc gia 2015, bỏ lỡ cơ hội ghi bàn trước khung thành trống trong trận gặp New Zealand tại U20 World Cup 2017, và không được triệu tập vào đội U23 Việt Nam dự giải U23 châu Á cũng như ASIAD vào năm tiếp theo.

"Bóng đá không phải lúc nào cũng chiến thắng. Mỗi khi chấn thương hoặc bị chỉ trích, tôi lại nhớ đến câu nói của mẹ để nỗ lực", anh nói.

Nếu lời động viên giúp Đức học cách đứng dậy sau thất bại, cách mẹ đối diện với bệnh tật lại ảnh hưởng đến cách anh xử lý những biến cố khác. Năm Đức 10 tuổi, bà Thoa phải phẫu thuật. Tránh để con lo lắng, bà nói mình bận việc và chỉ cho Đức biết chuyện vài tháng sau khi xuất viện. Hoàng Đức cho biết khi hiểu rõ bệnh tình, anh mới biết mẹ đã giấu bệnh để con yên tâm tập luyện.

Từ mẹ, tiền vệ 28 tuổi học cách không để cảm xúc lấn át việc mình làm. Mỗi khi chấn thương, dù biết người thân lo lắng, Hoàng Đức thường trấn an mình không sao. Anh nghiệm ra càng phức tạp càng cần xử lý đơn giản, bởi trong bóng đá, cầu thủ đôi khi chỉ có một, hai giây để đưa ra quyết định.

Anh cho biết tư duy này thể hiện trong lối chơi của bản thân, ưu tiên những đường chuyền đơn giản, hiệu quả thay vì các pha xử lý phức tạp. Tiền vệ gốc Hải Dương không đặt nặng phải là người ghi bàn hay xuất hiện nổi bật, mà muốn giữ nhịp độ và giúp toàn đội tìm ra phương án hợp lý.


Nguyễn Hoàng Đức và mẹ trong chuyến du lịch đầu năm. Ảnh: Gia đình cung cấp

Bản lĩnh được rèn giũa giúp Hoàng Đức gặt hái liên tiếp thành công: Huy chương vàng SEA Games 2019, vô địch V-League 2020 cùng Viettel, trở thành trụ cột tuyển quốc gia và sở hữu ba Quả bóng vàng Việt Nam (2021, 2023, 2025) cùng một Quả bóng đồng (2022).

Sau Quả bóng vàng 2023, khi từng được kỳ vọng xuất ngoại, Hoàng Đức bất ngờ chọn xuống thi đấu ở giải hạng Nhất. Quyết định này gây nhiều tranh luận về động lực thi đấu của anh. Trước bước ngoặt lớn, bà Thoa nói: "Sao cũng được, miễn là tốt nhất cho con".

Nhiều năm sau lời dặn dò khi con ở tuổi 13, cách bà Thoa đồng hành vẫn không thay đổi. Bà không quyết định thay Đức, chỉ muốn anh tự chọn con đường phù hợp và chịu trách nhiệm với lựa chọn đó.

Sau một mùa giải, Hoàng Đức cùng CLB Ninh Bình vô địch hạng Nhất và giành quyền lên V-League. Tại đội tuyển quốc gia, anh tiếp tục đóng vai trò trụ cột. Tại ASEAN Cup 2026, anh đá chính bốn trận vòng bảng, có bốn đường kiến tạo và góp phần đưa Việt Nam vào chung kết.

Nguyễn Hoàng Đức (giữa) nhảy ăn mừng cùng người hâm mộ ở sân Rajamangala sau khi Việt Nam thắng Thái Lan 3-2 ở lượt về chung kết ASEAN Cup 2024. Ảnh: Giang Huy

Hoàng Đức cho biết khi có điều kiện, anh đã góp kinh phí xây nhà, hỗ trợ công việc kinh doanh và mua xe tặng bố mẹ. "Tôi chỉ mong mẹ luôn khỏe để đến cổ vũ và sau mỗi chuyến đi, tôi có một nơi để trở về", anh nói.

Ở trận chung kết lượt đi ASEAN Cup 2026 tại Thái Lan, gia đình bận việc nên không thể đến sân. Bà Thoa cho biết vợ chồng bà sẽ có mặt ở sân Mỹ Đình trong trận lượt về. "Đó sẽ là món quà lớn nhất tôi có dịp Vu Lan năm nay", bà nói.



Thủ môn Patrik Lê Giang: 'Cha là sợi dây kết nối tôi với Việt Nam'
Từ cậu bé bị trêu chọc ở Slovakia, Patrik Lê Giang trở về khoác áo tuyển quốc gia, trọn vẹn giấc mơ cội nguồn của người cha gốc Việt.

Patrik Lê Giang, 34 tuổi, sinh ra tại thị trấn Lucenec, vùng Banska Bystrica, Slovakia. Anh là con thứ hai trong gia đình có cha là người gốc Việt làm công chức và mẹ là giảng viên đại học người Slovakia. Trước khi trở về quê cha Việt Nam, Patrik từng khoác áo đội tuyển U17 đến U21 Slovakia và thi đấu cho CLB Bohemians 1905 của CH Czech.

Từ nhỏ, quê hương Việt Nam luôn hiện hữu trong đời sống của cậu bé Patrick qua mâm cơm, những phong tục truyền thống và giá trị giáo dục gia đình. Những năm 1990, khi cước viễn thông đắt đỏ, mỗi tháng anh em Patrik đều viết thư để cha dịch sang tiếng Việt, gửi về ông bà nội ở Phú Xuyên, Hà Nội.

Dịp lễ Tết, dù bận rộn, ông Lê Giang Nam, 64 tuổi, luôn dậy sớm chuẩn bị các món ăn truyền thống cúng tổ tiên. Người cha mời bạn bè đến nhà, nói chuyện về Tết và kể với con truyền thống của người Việt. Dẫu vậy, ông chưa từng ép các con lựa chọn quốc tịch hay chủ động dạy tiếng Việt, bởi tin rằng khi đến thời điểm, các con sẽ tự tìm đường về.

Thuở bé, ngoại hình khác biệt khiến Patrik thường bị bạn bè trêu chọc, nhưng nhờ thế anh ý thức rõ hơn về nguồn gốc. Năm 2023, theo gợi ý của cha, Patrik rời châu Âu về Việt Nam thi đấu.

"Không chỉ để chơi bóng, tôi muốn xây dựng cuộc sống mới, hiểu hơn về cội nguồn và tạo ra điều gì đó ý nghĩa", anh nói.

Thủ môn Patrik bên bố, tại sân vận động ở TP HCM, khi ông về Việt Nam, năm 2025. Ảnh: Lê Giang Nam

Nhưng hành trình trở về của anh không dễ, khi mọi thứ gần như thay đổi cùng lúc.

Anh bắt đầu sự nghiệp tại CLB Công an Hà Nội, sau đó chuyển sang CLB Công an TP HCM. Rào cản ngôn ngữ khiến việc giao tiếp đời thường trở thành thử thách. Nhiều lúc, anh phải chụp ảnh giấy tờ hành chính gửi sang Slovakia nhờ cha dịch giúp. Khí hậu nóng ẩm cũng buộc cơ thể anh phải học cách thích nghi lại. Việc sống xa gia đình hàng nghìn km khiến Patrik đôi lúc rơi vào cảm giác đơn độc. "Có những lúc tôi tự hỏi liệu mình có đưa ra quyết định đúng hay không", Patrik cho biết.

Khi bình tâm, anh tự dặn phải chủ động hòa nhập và tôn trọng văn hóa bản địa, thay vì chờ đợi sự thích nghi từ môi trường. Mọi thứ chuyển biến tích cực khi Patrik vào TP HCM. Anh bắt đầu học tiếng Việt và mở rộng quan hệ. "Đây là trường học lớn của cuộc đời tôi. 3,5 năm ở Việt Nam cho tôi nhiều bài học hơn 30 năm sống tại châu Âu", anh kể.

Khi đã thân thuộc, anh nhận ra sự chăm chỉ và tình yêu gia đình của cha bắt nguồn từ chính đức tính của người Việt. Trong bóng đá, anh cũng nhận thấy rõ tinh thần đó. "Các đồng đội luyện tập chăm chỉ và kỷ luật, không để phải nhắc nhở đến lần thứ hai", anh nói.

Những lần tự mình trải nghiệm Tết Việt giúp anh nhớ lại tuổi thơ và hiểu vì sao cha luôn muốn các con giữ liên lạc với quê nhà. "Với người Việt, Tết là dịp để trở về, gắn kết với cội nguồn và biết mình bắt đầu từ đâu", anh nói.


Patrik (trái) và anh trai ngày bé. Ảnh nhân vật cung cấp

Sau hơn ba năm hoàn tất các thủ tục, Patrik Lê Giang chính thức trở thành công dân Việt Nam và được khoác áo đội tuyển quốc gia. Tại vòng bảng ASEAN Cup 2026, anh chỉ để lọt lưới một bàn (trận thắng Campuchia 3-1), giúp đội nhà đứng nhất bảng.

Mỗi lần Quốc ca Việt Nam vang lên, Patrik lại nghĩ đến cha, anh trai, mẹ và những người ủng hộ mình. "Tôi biết mỗi lần thi đấu, tôi còn đang đại diện cho gia đình và đất nước", anh nói.

Từ một người không biết tiếng Việt, giờ Patrik có thể giao tiếp cơ bản, yêu thích phở bò, uống bạc sỉu và cà phê muối. Thi thoảng trên phố, nhiều người nhận ra và hào hứng bắt tay anh. "Bây giờ, mỗi khi rời Việt Nam, tôi lại thấy nhớ", anh nói.

Ông Lê Giang Nam cho biết thấy hạnh phúc khi chứng kiến con trai cống hiến cho quê hương. Với ông, hành trình nỗ lực nhập quốc tịch và khoác áo đội tuyển quốc gia của con là minh chứng sâu sắc nhất cho khát khao hướng về cội nguồn. "Tôi nói với con ngày nào còn xỏ được giày, đeo được găng tay, hãy phục vụ đất nước Việt Nam", người cha nói.



Màn thể hiện của Patrik Lê Giang trong trận Việt Nam - Singapore, vòng bảng ASEAN Cup 2026. Video: FPT Play

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Những người bạn

 
Support : Creating Website | SkyskyskyTemplate | DoThanh Template
Proudly powered by Blogger
Copyright © 2011. Đỗ Vĩnh Trung - All Rights Reserved
Template Design by Creating Website Published by SkyDoThanh Template